Chương trình Tình nguyện viên ,,kulturweit'' của Bộ Ngoại giao CHLB Đức
Báo cáo của tình nguyện viên ,,kulturweit'' Stephanie Müller về thời gian làm tình nguyện ở Cơ quan Trao đổi Hàn lâm Đức (DAAD) tại Hà Nội.
Thông tin về Chương trình Tình nguyện viên ,,kulturweit'' của Bộ Ngoại giao CHLB Đức có thể tham khảo tại đây
Những kỷ niệm đẹp nhất trong năm tháng sống và làm việc ở Hà Nội
Sau thời gian gần 5 tháng sống và làm việc tại Hà Nội, trong tôi đọng lại nhiều kỷ niệm vui, thú vị cũng như bất ngờ mà tôi không biết bắt đầu nên kể từ đâu. Tôi vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc lúc mới bước xuống sân bay và quãng đường từ sân bay qua bao nhiêu cánh đồng lúa để vào trung tâm thành phố. Bây giờ, cái nhìn háo hức ấy đã trở thành quen thuộc từ lúc nào.
Đến Hà Nội, tôi bắt đầu nhận công tác tại Cơ quan Trao đổi Hàn lâm Đức (DAAD) theo chương trình tình nguyện viên ,,kulturweit'' - một chương trình tình nguyện của Bộ Ngoại giao CHLB Đức. Được chấp thuận đến Việt Nam làm việc trong một thời gian ngắn là một sự ngạc nhiên thú vị với tôi. Kiến thức về Việt Nam của tôi ban đầu là không nhiều và tôi coi thời gian ở Việt Nam của mình là một cuộc phiêu lưu với nhiều cơ hội thu thập thêm các trải nghiệm mới về các nền văn hóa cũng như mở rộng vốn kiến thức của bản thân.
Công việc của tôi tại Cơ quan Trao đổi Hàn lâm Đức (DAAD) rất đa dạng và phong phú. Từ việc viết DAAD Newsletter tháng cho đến việc thiết kế và tổ chức một cuộc thi hát Karaoke. Để chuẩn bị cho cuộc thi hát karaoke, tôi đã cùng các bạn sinh viên Việt Nam tập hát các bài hát Đức. Đây là một trong những công việc vui nhất mà tôi từng thực hiện và kết quả là đội mà tôi hướng dẫn đã giành giải nhì trong cuộc thi hát đó. Ngoài ra tôi cũng tham gia vào các mảng hoạt động khác của DAAD như cùng với Phái đoàn Liên minh Châu Âu EU tại Hà Nội tổ chức buổi tư vấn chương trình học bổng Erasmus Mundus. Môi trường làm việc nồng nhiệt và cởi mở ở đây làm tôi cảm thấy rất thoải mái và thích nghi nhanh với cuộc sống ở Hà Nội.
Hà Nội là một trải nghiệm rất thú vị đối với tôi. Ai cũng nên đến thăm thành phố này một lần. Ban đầu, tôi cũng gặp một vài khó khăn, nhưng đây cũng là những thử thách để qua đó tôi có thể có được những cái nhìn mới về một nền văn hóa thú vị và hoàn toàn khác với văn hóa ở quê hương tôi. Có thể nói, tôi đã gặp những cú sốc lớn về văn hóa mà từ trước tới giờ tôi chưa từng trải qua ở Đức. Ví dụ như cú sốc về giao thông ở Việt Nam. Tôi không thể tưởng tượng được việc đi bộ sang đường khó khăn như thế nào và phải mất bao nhiêu thời gian. Một lần, trong tuần đầu tiên ở Hà Nội, tôi đã đứng khoảng mười phút trên vỉa hè, không biết làm sao để sang đường. Thế rồi, một người đàn ông cao tuổi đã xuất hiện và chỉ tay về phía bên kia đường. Tôi phải ứng bằng cách gật đầu, thế rồi ông dắt tôi chầm chậm vượt qua dòng xe cộ sang bên kia đường. Tôi chưa kịp cảm ơn ân nhân thì ông đã quay ngược lại đi về phía đường bên kia.
Tôi đã học được một điều, đó là mỗi ngày trôi qua là một chuỗi những bất ngờ và chẳng ngày nào lại lặp lại giống ngày nào. Những điều làm tôi cảm thấy thú vị nhất là vô vàn những câu truyện, những truyền thuyết của những thế kỷ trước vẫn còn đậm dấu ấn đến ngày hôm nay. Một trong những truyền thuyết đó là sự tích về rùa thiêng ở hồ Hoàn Kiếm ở thế kỷ thứ 15. Sự tích kể về một người đàn ông đã được một con rùa thần sống trong hồ Hoàn Kiếm cho mượn một thanh kiếm thần kỳ. Với thanh kiếm này, ông đã chiến thắng kẻ thù và rùa thần đã đòi lại thanh kiếm trong một lần ông quay về đi dạo thuyền trên hồ. Để tỏ lòng biết ơn, người ta đã xây dựng một tháp rùa ở giữa hồ mà ngày nay chính là biểu tượng của Hà Nội. Được biết vẫn có rùa sống trong hồ, nhiều người cho rằng đó là hậu duệ của rùa thiêng trong sự tích. Dù thế nào chăng nữa thì cụ rùa, ước chừng vài trăm tuổi, vẫn được người dân ở đây coi là biểu tượng của sự may mắn, lòng kiên trì, sự thành công và sự trường thọ. Tôi đã may mắn nhìn thấy cụ rùa nổi lên khỏi mặt nước, ngay trong ngày thứ 2 khi vừa đến Việt Nam. Lúc đó, tôi không thể hiểu được tại sao lại có nhiều người tập trung ở hồ, trầm trồ quan sát và tranh thủ chụp ảnh mỗi khi rùa nổi lên mặt nước, tiếc là hôm đó tôi không có máy ảnh ở đó.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rất rõ những hình ảnh lạ lẫm, thú vị khi đến thăm các đình, chùa ở Việt Nam, lắng nghe tiếng cầu kinh của các vị sư ở chùa. Đập vào mắt tôi là hình ảnh những sấp tiền bày trên đĩa trên ban thờ. Tôi không thể hình dung ra sao người ta lại cúng nhiều tiền thế ở đền, chùa. Người ta mua tiền vàng (tiền giả) bằng tiền thật để cúng cho các vị thần cầu cho những điều ước của họ trở thành sự thật. Những tiền cúng này sau đó được đốt đi (hóa vàng) để gửi lên trời cho các vị thần, và dĩ nhiên các vị thần không thể biết đó chỉ là tiền giả mà thôi.
Một trong những ngôi đền tôi thấy đẹp nhất ở đây là Văn miếu-Quốc tử giám cổ kính. Đến thăm mới thấy nền văn hóa lịch sử đậm nét của Việt Nam gần gũi biết bao. Đây được coi là trường đại học đầu tiên của Việt Nam, được xây dựng từ năm 1076. Đây là điểm thăm quan không thể bỏ qua, phải đến thăm quan tận mắt để có thể hiểu và hình dung hết sự hòa hợp của bố cục quần thể kiến trúc ở đây.
Trong thời gian năm tháng ngắn ngủi này, tôi đã học thêm được nhiều điều về bản thân cũng như nền văn hóa Việt Nam:
Tôi học được cách sang đường an toàn giữa dòng xe cộ đông đúc.
Tôi nhận ra rằng, người Việt Nam rất chân thành và nồng nhiệt. Nhưng nhiều khi cần phải có thời gian để giành được sự chân thành ấy.
Tôi đã học được cách ăn bằng đũa.
Tôi đã học thêm được về lòng kiên nhẫn và cách ứng phó với những điều có thể xảy ra.
Tôi đã học được cách chỉ đường cho lái xe tắc-xi bằng tiếng việt.
Tôi đã làm quen với khói bụi và độ ẩm cao ở đây.
Tôi nhận thấy người Việt Nam rất vui tính và có khiếu hài hước.
Tôi đã quen với tiếng ồn ở đây.
Và cảm thấy ở đây thân thuộc như ở nhà.
Tôi sẽ không thể quên được những kỷ niệm đẹp về thời gian ở Hà Nội và Việt Nam. Tôi chúc những ai đã, đang và sẽ đến thăm Hà Nội một thời gian đẹp. Đây là một thành phố và đất nước đẹp để du lịch và khám phá.
Hà Nội, tháng 7 năm 2011